Trang

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

THẦY PHÁN

 THẦY PHÁN

Duy Sac

Thầy xem rồi phán anh nghèo

Anh xem anh phán thầy nghèo như anh

Hai người nghèo bói đời mình

Bói xong lại nghĩ là mình bói sai


Thầy kia vì nghĩ mình tài

Nên ông ấy bảo anh sai quẻ rồi

Thầy rằng những kẻ như tôi

Chẳng qua chưa gặp được thời đó thôi


Anh rằng ông phán đời tôi

Chắc là quẻ cũng sai rồi chắc luôn

Tôi là người quá tài năng

Làm sao có thể nghèo nàn được đây


Thầy rằng mấy cái vụ này

Thiên cơ huyền diệu ai hay đường nào

Chắc gì là đã đúng đâu

Ông còn non lắm quẻ nào cũng hư


Hai người tranh luận hơn thua

Bà già bên cạnh liền cười rõ to

Rằng bay chắc bị khùng à

Tao nghe mệt quá biến đi cho nhờ


Một thằng cái mặt cà đơ

Một thằng như kẻ ẫm ờ thế kia

Tụi bay số má cái gì

Đồ thứ làm biếng nghèo là đúng thôi.

GIÀ RỒI

 GIÀ RỒI

Duy Sac

Già rồi còn ước mơ gì

Công danh phú quý rời xa hết rồi

Cũng qua bao trận ăn chơi

Cũng huênh hoang giọng với đời mấy phen


Già rồi không kiếm ra tiền

Cả ngày luẩn quẩn bên hiên nhìn trời

Lâu lâu thở tiếng dài hơi

Vẻ như tiếc nuối một thời nào kia


Già rồi còn luyến lưu gì

Dù sao mọi chuyện cũng đi qua rồi

Thời gian nó vậy vẫn trôi

Cách gì làm lại cuộc chơi từ đầu


Già rồi hy vọng sống lâu

Có nhiều sức khỏe đừng đau ốm gì

Chuyện xưa phải cố quên đi

Để lòng thanh thản khi về cõi âm


Già rồi nên cứ trầm ngâm

Hồi tưởng lại những tháng năm dại khờ

Thả hồn theo những câu thơ

Hy vọng có một nàng thơ bên mình


Già rồi đừng nghĩ linh tinh

Nghĩ nhiều rồi bị thần kinh phát khùng

Cuộc đời sắc sắc không không

Không là không có mãi không có gì

TÌM EM

 TÌM EM

Duy Sac

Ta tìm về nơi ấy

Mong tìm lại bóng em

Vẫn con đường ngày trước

Ta từng ngồi bao đêm


Ta tìm về nơi ấy

Nhưng không gặp được em

Nên một mình yên lặng

Ta ngồi nhớ về em


Ta cứ ngồi như vậy

Cho đến lúc nửa đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố tìm thấy em


Ta cứ ngồi như vậy

Qua hết rất nhiều đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố rằng sẽ quên


Bà chủ hàng trà đá

Bà ấy bảo đồ điên

Bộ mày khùng rồi hả

Ngày nào cũng ngồi im


Ta lại nhìn bà ấy

Nhớ đến nụ cười em

Nhớ những ngày xưa ấy

Ta tâm tình mỗi đêm


Ta giã từ nơi ấy

Xem như giã từ em

Nhưng hỏi ra mới biết

Em đã đi lâu rồi


Ta lại tìm lối khác

Xem có thấy được em

Nhưng làm sao biết được

Em ở đâu để tìm


Nếu bây giờ gặp mặt

Ta cũng chẳng nhận em

Vì em ngày xưa ấy

Em mới chính là em

CÔ ĐƠN LÀ VẬY

 CÔ ĐƠN LÀ VẬY

Duy Sac

Cô đơn lâu quá dễ khùng

Trong đầu cứ nghĩ lung tung đủ điều

Cộc cằn nên dễ làm liều

Tâm tư bức bí bao nhiêu nỗi niềm


Cô đơn lâu quá dễ điên

Đầu óc hoang tưởng mơ tiên trên trời

Lâu lâu nước mắt cứ rơi

Không hiểu mình khóc vì người nào đây


Cô đơn say xỉn mỗi ngày

Tìm vui trong thú men cay một mình

Kệ đời bàn tán rồi khinh

Ta cô đơn với chính mình cô đơn


Cô đơn nên ngủ chập chờn

Nửa mơ, nửa tỉnh trong cơn mơ màng

Mơ về cuộc sống cao sang

Mơ tình yêu đẹp với nàng thơ xinh


Cô đơn rút cạn hết tình

Thế rồi tự kỷ tưởng mình thần tiên

Cô đơn không giấc ngủ yên

Cô đơn nó biến ta thành người ngu.

BẠN HỎI

 BẠN HỎI

Duy Sắc 2019

Bạn bè thường hay hỏi

Rằng Sắc có khùng không

Sao suốt ngày nói nhảm

Không có chịu làm ăn


Gặp ai cũng mượn tiền

Nợ thì không chịu trả

Ai mà yêu phải nó

Chắc sẽ khổ cả đời


Bạn bè luôn thông cảm

Tại bị té giếng mà

Cái đầu hơi kỳ lạ

Nhìn cứ tội thế nào


Cái hồi còn đi học

Nó đã vậy rồi mà

Nên ở trong học bạ

Bị phê là thằng điên


Nghe đâu nó từng yêu

Một vài cô nào đó

Nhưng người ta đều bỏ

Bởi họ nghĩ nó khùng


Bây giờ nó nặng lắm

Cứ lủi thủi một mình

Gia đình không nhìn nữa

Cả ngày đi lang thang


Bạn bè thương nó lắm

Thấy là rủ đi ăn

Mà nó vô tư thiệt

Cứ ai mời là ăn


Cái số nó chắc vậy

Nhìn thì cũng rất tội

Nhưng trời sinh trời nuôi

Kệ thôi bàn chi mệt


Bạn bè luôn vẫn hỏi

Giờ Sắc nó ở đâu

Để qua mà giúp nó

Dạy cho cách làm giàu


Bạn bè qua tìm nó

Mà nó luôn vắng nhà

Hỏi ra thì mới biết

Nó trốn nợ người ta


Bạn bè tìm nó mãi

Không gặp vẫn cứ tìm

Vì tội nghiệp nó điên

Nên bạn bè rất quý

NHÌN TRĂNG

 

Ta cứ nhìn lên trăng

Rồi lại ngồi im lặng

Nhìn riết rồi cũng chán

Nhưng chán vẫn cứ nhìn


Tại không có gì làm

Nhìn trăng cho đỡ chán

Cố nhìn cho phát ngán

Để mà giết thời gian


Ta cứ nhìn lên trăng

Rồi lại nghĩ lung tung

Nghĩ gì không biết nữa

Có người bảo ta khùng


Người đời kỳ lạ lắm

Họ thích sống theo đàn

Ai mà không giống họ

Họ sẽ bảo khác người


Họ hay khuyên hay bảo

Hay triết lý nhân sinh

Ta gật gù tán tụng

Họ khen ta biết người


Họ thích người dễ bảo

Họ thích vừa lòng mình

Ta ừ ừ gật gật

Họ quý ta vô cùng


Gọi là biết cách sống

Ta phải hùa theo đàn

Tán dương và ca tụng

Kẻ đang đứng đầu đàn


Nên nếu ta mà dại

Ta tách biệt khỏi đàn

Đời ta sẽ gian nan

Không bao giờ ngóc nổi


Chỉ là kẻ khùng thôi

Vì ta sống khác người

Ta không lấy lòng người

Thì người ta cạch mặt


Nên muốn khỏi khó khăn

Ta phải nhục và hèn

Biết luồn và khéo cúi

Cả đời không thiếu ăn


NHÌN TRĂNG

Duy Sac

ĐIÊN RỒI

 ĐIÊN RỒI

Duy Sac

Điên rồi điên nữa có sao

Điên rồi đến lúc ai nào cũng điên

Điên rồi ai có lúc điên

Điên rồi chắc hẳn là điên thật rồi

Điên rồi điên cũng thế thôi

Điên rồi điên lại thế rồi lại điên

Điên rồi rồi lại hóa điên

Điên rồi dại dại điên điên khùng khùng

Điên rồi ai có điên cùng

Điên rồi điên nữa là khùng hay điên

Điên rồi điên dại vì điên

Điên rồi lại dại lại điên thành khùng

Điên rồi hóa dại lung tung

Điên rồi dại nữa quá khùng quá điên

Điên rồi điên dại thêm điên

Điên rồi có thật là điên hay khùng

Điên rồi nước mắt rưng rưng

Điên rồi hai mắt cứ trừng trừng lên

Điên rồi quên hết họ tên

Điên rồi thành dại kêu tên một người

Điên rồi mà vẫn nhớ người

Điên rồi điên vậy vì người hay sao

Điên rồi còn biết gì nào

Điên rồi chẳng biết làm sao bây giờ

Điên rồi nhưng vẫn mộng mơ

Điên rồi vẫn cứ làm thơ tặng người

Điên rồi nên cứ ngồi cười

Điên rồi cũng bởi thương người hóa điên.

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...