Trang

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

BUÔNG ĐƯỢC KHÔNG ?

 BUÔNG ĐƯỢC KHÔNG ?

Duy Sac

Buồn, vui như gió ngang trời

Cần gì chấp niệm cho đời  khổ đau

Chẳng gì phải cứ mong cầu

Được hay là mất có đâu đáng gì


Của người hãy trả người đi

Của ta rỗi sẽ trở về với ta

Cố tìm cũng chẳng có ra

Cưỡng cầu để khổ cho ta một đời


Trời cho là một trò chơi

Phúc là không họa cứ chơi bình thường

Họa thì dù trốn đủ đường

Nó cũng mang đến tai ương thình lình


Cũng vì hai chữ Nhục, Vinh

Nên người ta sống bạc tình với nhau

Cũng vì phú quý, sang giàu

Nên người gieo đến khổ đau cho người


Số phần nó vốn vậy rồi

Là đời sẽ thể chẳng sai bao giờ

Lo thì cũng vẫn phải lo

Nhưng lo cũng vậy nên lo vừa vừa


Chẳng ai thắng, chẳng ai thua

Số nó phải thế phải là thế thôi

Hãy luôn tin ở Đạo Trời

Vì đời ta chính là trời sinh ra


Trời sinh, trời dưỡng đời ta

Trời cho cái số của ta vậy rồi

Cứ vui và sống mà thôi

Sống cho xứng đáng cuộc đời của ta

TÌNH BẠN ONLINE

 TÌNH BẠN MẠNG

Duy Sac

Bạn bè mới đó cười rôm rả

Nay lại chặn nhau cạch nhau ra

Chẳng lẽ trước nay là cơ hội

Xem có cậy nhờ được gì không


Đôi khi cái hiểu quan trọng lắm

Hiểu ứng xử đời, hiểu nhân sinh

Chặn rồi là nghỉ chơi vĩnh viễn

Xem như trong đời ta mất nhau


Tội gì phải chặn trên cõi mạng

Hay chặn để đi nói xấu người

Bảo rằng người ấy là không tốt

Bởi họ từng làm trái ý ta


Từng thương từng hẹn từng mơ ước

Nay chặn nhau rồi giống chưa quen

Vậy tình ngày đó là tình giả

Ta giả nên người cũng giả ta


Dù sao tình cũng từng thắm thiết

Có chặn hay không cũng thế thôi

Hay là tình ấy là xé nháp

Ta kiếm tình sau sẽ tốt hơn

NHỤC VINH

 

Cả đời luồn cúi mong áo gấm

Hy vọng đời mình sẽ hiển vinh

Chầu chực cơm thừa và canh cặn

Tấm thân giống lợn béo và tròn


Vinh đâu chưa thấy mà chỉ nhục

Nhưng nhục vẫn hơn cả vạn người

Thế nên ta vẫn cam chịu nhục

Miễn sao sung sướng vẫn là hơn


Thói đời ganh tỵ hay soi mói

Thì kệ thói đời cứ mói soi

Đời ta ta phải lo ta trước

Bởi chẳng ai lo được cho ta


Nhục với lại vinh nghĩa lý gì

Nếu muốn thành công bất chấp đi

Miễn đời ta sướng và no đủ

Thì nhục hay vinh có là chi


NHỤC VÀ VINH

Duy Sac

MỘT ĐỜI VẤT VẢ

 

Cả một đời vất vả

Giành dụm chẳng dám ăn

Bảo hiểm nhân thọ đến

Nó lấy tiền mình ăn


Cả một đời vất vả

Giành dụm chẳng dám ăn

Chứng khoán nó chào mời

Tiền cả đời bay mất


Cả một đời vất vả

Giành dụm chẳng dám ăn

Bão lùa qua một trận

Bay tài sản bao năm


Cả một đời vất vả

Giành dụm chẳng dám ăn

Bệnh nan y gõ cửa

Bán luôn cả cái nhà


Cả một đời vất vả

Giành dụm chẳng dám ăn

Sợ ăn nhiều tiền hết

Lừa đảo nó đến ăn


Cả một đời vất vả

Vất vả cả một đời

Ai nào biết hơn ai

Đều cả đời vất vả


Duy Sac 2010

NÓ CÓ ĐÓ

 

Chẳng có cánh cửa nào

Đang chờ ta phía trước

Khi trái tim khép lại

Giành chỉ một người thương


Nếu tình yêu dễ vậy

Đời không có đau thương

Thà ta ôm nỗi nhớ

Còn hơn là lại đau


Những thứ tình lăng nhăng

Chẳng qua là cảm xúc

Làm gì mà thương thật

Khi đã tắt lửa lòng


Tình yêu có hay không

Thật ra là nó có

Nó vẫn đang tồn tại

Trong trái tim mỗi người


Một khi đã thương ai

Là cả đời nhung nhớ

Cứ như đồ gàn dở

Dại dại rồi điên điên


Những mối tình chung thủy

Trong đời không thiếu gì

Ai từng mà có được

Đời này còn mong chi


NÓ CÓ ĐÓ

Duy Sac

CÀNH HOA PHƯỢNG

 

Em còn nhớ hồi xưa

Ở bên cầu tàu ấy

Bữa đó hoa phượng nở

Anh tặng em mấy cành


Em nhìn vào mặt anh

Nói rằng đồ nhảm nhí

Em quăng cành hoa phượng

Còn dẫm chân đùng đùng


Anh bây giờ nhớ lại

Càng nghĩ càng mắc cười

Đúng là em ngốc thiệt

Bởi Phượng đẹp quá chừng


Bữa nay mình gặp lại

Anh tặng tiếp Phượng Hồng

Nếu như em không lấy

Mai này khỏi gặp nhau


Gặp em nhức cả đầu

Tính dở hơi không bỏ

Bôn ba bao năm đó

Bây giờ còn cô đơn


Anh chỉ thích làm thơ

Chẳng cần gì nữa cả

Em đi tìm người khác

Chứ đừng làm phiền anh


Nhớ đấy anh nói thiệt

Em không là gì cả

So vơi người anh thương

Cô ấy là tất cả


CÀNH HOA PHƯỢNG

Duy Sac

TẾT LANG THANG

 TẾT LANG THANG

Duy Sac

Mấy ngày mình cứ lang thang

Nhưng không dám gặp họ hàng thân quen

Tới lui mấy chỗ chùa chiền

Nghe câu kinh kệ để yên tinh thần


Lang thang nhiều quá mỏi chân

Mình vào quán nhỏ ở bên vỉa hè

Nhìn đường, nhìn phố, nhìn xe

Ngắm cô em bán quán cà phê xinh


Cô ta quay lại nhìn mình

Thế là mình lại làm thinh nhìn trời

Em vừa bưng nước đến nơi

Rằng cà phê đắng có rồi mời anh


Ở đây không khí trong lành

Công viên rợp bóng cây xanh thế này

Em vừa ra bán ở đây

Mong anh ủng hộ mỗi ngày ghé qua


Thân em bươn trải xa nhà

Bao năm chưa có về quê lần nào

Ở đây đời sống quá cao

Giá thuê nhà trọ năm nào cũng tăng


Như anh sướng vậy ai bằng

Hình như anh cứ lang thang suốt ngày

Vậy mà không chịu ghé đây

Bộ chê quán cóc chỗ này không sang


Mình nghe qua mới ngỡ ngàng

Rằng sao em biết anh lang thang hoài

Hay anh có chút đẹp trai

Nên em có cảm tình rồi đúng không


Tính anh không thích lòng vòng

Có thì nói có chứ không ẫm ờ

Em rằng thôi bớt lại cha

Người ta buôn bán ai mà thích ông


Nhìn là tôi biết khùng khùng

Chứ tỉnh ai lại lang thang làm gì

Uống nhanh rồi biến giùm đi

Đầu năm đầu tháng gặp gì đâu không


Vậy là mình lại tủi lòng

Về nhà đóng cửa quyết không ra đường.

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...