Trang

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH BÊN TRĂNG THU

 THƠ TÌNH BÊN TRĂNG THU

(Thơ tình Hoa Phượng Đỏ)

Duy Sac

Sao em ngồi trong im lặng

Đôi mắt mang bao sâu lắng ưu tư

Trà đây, mình uống từ từ

Kể anh sự việc nó như thế nào

Anh cũng buồn và sầu não

Nét phong trần trên vai áo tả tơi

Mời anh cùng tỏ sự đời

Hai ta chia sẻ đôi lời với nhau

Em à chuyện ấy bàn sau

Bánh thơm và ngọt mình mau ăn nào

Trăng sáng thật đẹp làm sao

Đêm nay lồng lộng trời cao dát vàng

Vậy anh đợi em thắp nhang

Ngày rằm, em khấn cầu an thôi mà

Xong ta cùng uống chén trà

Tri âm đối ẩm chuyện xa chuyện gần

Anh tìm em đã bao lần

Hôm nay mới dịp đến gần cạnh bên

Thật tình anh chửa biết tên

Chẳng hay đằng đó là tên gì nào

Tên à liệu cần lắm sao!

Em nghĩ tên ấy có nào nghĩa chi

Nếu anh không thích thì đi

Còn tên biết để làm gì hả anh

Em quả nhiên lòng nguội lạnh

Anh hỏi tên mà cũng chạnh lòng ư

Vậy thì nói chuyện thư thư

Để cùng tìm hiểu xem như thế nào

Anh nhìn kìa, trời không sao

Một vầng trăng sáng dạt dào trong mây

Gió thu vờn mấy hàng cây

Cảm ơn đó đã đến đây tâm tình

Em mảnh khảnh , nét xuân xinh

Sương mai, vóc hạc, tính tình đoan trang

Tóc dài chải chuốt gọn gàng

Nói lời trìu mến , trông càng mến yêu

Có chi anh phải khen nhiều

Hoa xưa tàn đã mấy chiều gió đông

Còn đây chút xác hồn không

Bọt bèo trôi cứ lông bông không nhà

Thân em theo nghiệp đàn ca

Ghánh hát là nhà, tổ nghiệp như cha

Em mồ côi từ nhỏ mà

Tuổi thơ lạnh lẽo thành ra lạnh lùng

Mẹ nuôi nâng đỡ bao dung

Cuộc sống bươn trải muôn trùng đắng cay

Hôm nay em đến chỗ này

Để hồi tưởng lại tháng ngày xa xưa

Lúc trước có mấy gốc dừa

Một bến đò nhỏ để đưa đón người

Em nhìn anh buồn rười rượi

Tâm sự gì hãy nói dưới trăng này

Em ơi ai có nào hay

Gặp em trong cảnh tình này vui thay

Anh xin phép để cầm tay

Người mà anh đã bao ngày thầm thương

Đây không là chuyện yêu đương

Chẳng phải mơ mộng như phường bướm ong

Đó chỉ là một tấm lòng

Cảm mến hình bóng người trong tâm hồn

Những đêm khuya, bước chân dồn

Cô đơn đường vắng, vùi chôn ân tình

Lang thang chỉ có một mình

Cứ nhớ đến mãi bóng hình của ai

Biết khi nào mới gặp lại

Một người con gái trinh nguyên hôm nào

Anh nói thế nghĩa là sao

Ai mà đã gặp hôm nào với anh

Em nào đã có biết anh

Bây giờ mới gặp mặt anh lần đầu

Chắc hai ta có nỗi sầu

Cho nên đồng cảm, tâm đầu mà thôi

Trăng sắp tàn trên sông rồi

Lá bàng mấy chiếc thả trôi xuôi dòng

Ai cho anh nỗi nhớ mong

Ai gieo trắc ẩn trong lòng của anh

Em là cô gái trong tranh

Mười năm về trước ta thành bạn thân

Trong một lần vẽ truyền thần

Đôi mắt em đã truyền thần cho anh

Từ đó anh cứ nhìn tranh

Đêm nào em cũng bên anh chuyện trò

Cô gái ấy là em đó

Anh đang cảm thấy lạ cho cuộc đời

Chắc anh mơ đó anh ơi

Mười năm về trước anh nơi đâu nào

Chúng ta từng đã gặp sao

Hay là cảnh mộng chiêm bao chốn trần

Em cảm nhận anh cũng thân

Có vẻ cũng đã đôi lần gặp qua

Nhưng thôi chuyện này khó quá

Tạm thời ta hãy bỏ qua vấn đề

Gió lạnh, lòng em tái tê

Mắt anh ẩn chứa não nề lo toan

Chuyện tình cảm mình hãy khoan

Bởi những thứ ấy chỉ toàn mông lung

Em và anh có điểm chung

Tâm trạng hai đứa đang cùng niềm đau

Áo anh cũ đã bạc màu

Đôi mắt ẩn giấu sắc màu gian truân

Đời là một vòng luẩn quẩn

Chuyện nhân duyên như uẩn khúc mà

Đêm nay gặp gỡ đôi ta

Mong sao có nghĩa mặn mà ngày mai

Trà ngon mình thưởng lai rai

Cùng nhau qua một đêm dài mùa thu


Sac2018

BÁN CAY ĐẮNG

 BÁN CAY ĐẮNG

Duy Sac

Em mua không

Anh bán cho cay đắng

Thất tình và những tiếng nấc thở than

Những xích mích làm chia lìa tình bạn

Chuyện việc làm bao vất vả gian nan


Mua thêm đi

Anh bán cho tiếng khóc

Những đêm dài trong nỗi nhớ người yêu

Bị đuổi việc vì em còn non yếu

Bị bạn bè nói xấu biết bao điều


Anh khuyến mãi

Nếu mà em thích khổ

Anh tặng em những đau khổ chia ly

Cái nỗi khổ của một người thất bại

Khổ vì người luôn làm hại lẫn nhau


Em thích không

Vui lòng nhắn tin lại

Anh luôn dành giờ ra để tiếp em

Anh có trồng mấy khóm hoa Nguyệt Quế

Anh tặng em vòng Nguyệt Quế đắng cay


-Hoa phượng đỏ -2018

KHÓC ĐI EM

 KHÓC ĐI EM

Duy Sac

Em cứ khóc đi em nhé

Khóc đi cho nhẹ nỗi lòng của ta

Khóc cho nỗi buồn trôi ra

Khóc để thấy là mình vẫn còn vui


Khóc nhưng đừng có ngậm ngùi

Em đừng có tủi đời mình nhé em

Ngoài kia ai nào hơn em

Người ta cũng khóc như em thôi à


Chẳng qua họ không nói ra

Họ rất khéo giấu xót xa trong lòng

Sinh ra ai cũng long đong

Đều chịu một vòng vay trả như nhau


Sang trước rồi lại hèn sau

Hèn nay đâu biết ngày sau sang giàu

Có gì mà phải buồn đau

Ta khóc là để hiểu nhau tấm lòng


Nước mắt nó rất là trong

Nó là một dòng máu chảy từ tim

Khóc to lên xong rồi im

Khóc để cho xót con tim của mình


Khóc để hiểu thấu chân tình

Khóc cho đời mình hạnh phúc ngày mai

Khóc cho dự định tương lai

Khóc để đêm dài sẽ sáng tươi lên


Em cứ khóc nhiều nữa lên

Khóc đi vì có anh bên em mà


Hpđ2018

CHÀO THỦY TIÊN

 Chào Thủy Tiên

Duy Sac

Cúc vàng đang nở rộ

Gió tây rất oi nồng

Trung thu này cô quạnh

Đêm dài lại mình anh


Cánh phượng bay trong gió

Tình hồng như giấc mơ

Những dòng thơ không ngủ

Mắt môi người mong chờ


Bão kia dù có lớn

Cây vẫn chẳng lung lay

Trăng vẫn tròn vằng vặc

Soi sáng đường ta đi


Tình em trong tim anh

Đó chính là lý tưởng

Mọi gian nguy khổ ải

Rèn giũa chí kiên cường


Hpđ

TRUYỆN THƠ MÙA DÃ QUỲ

 Truyện ngắn

MÙA DÃ QUỲ

Dọc theo sườn núi quanh co

Dã quỳ vàng rực đôi bờ đường đi

Long cầm tay Thảo thầm thì

Rằng hoa đẹp quá, mình đi ngắm nào

Xa xa trên ngon thông cao

Từng đôi chim chích đang chào gọi nhau

Bờ vai Long, Thuỷ nép vào

Thuỷ rằng anh muốn ước ao điều gì

Long rằng anh chẳng mơ chi

Cố xây sự nghiệp để vì đàn con

Hai người đi dạo lon ton

Thế mà phút chốc hoàng hôn xuống rồi

Vòng qua hết một ngọn đồi

Họ về trở lại chiếc chòi nhỏ xinh

Chiều tàn trên thảm núi xanh

Khói, sương hoà quyện bức tranh yên bình

Họ vào bật sáng đèn lên

Long rằng anh muốn trồng lan em à

Nơi đây khí hậu ôn hoà

Quanh năm mát mẻ thật là cảnh tiên

Đời người vui với thiên nhiên

Tinh thần nhẹ nhõm, ưu phiền chóng tan

Thảo rằng nếu tính trồng lan

Mình cần có vốn làm giàn anh ơi

Lan là loài rất khó chơi

Vốn nhiều nhưng lại ít lời lắm anh

Chỗ này xa chốn thị thành

Đường đi, lối lại chúng mình chưa thông

Anh khoan suy nghĩ viễn vông

Em lo tiền mất mà không được gì

Thảo cầm một bó dã quỳ

Cô đặt xuống ghế rồi đi mấy vòng

Xong cô bước đến cạnh song

Mắt nhìn ra phía cánh đồng xa xăm

Long nhìn ra núi trầm ngâm

Long rằng anh quyết phải làm được thôi

Tuy đây là chốn xa xôi

Mai này phát triển khắp nơi tìm về

Chúng ta vốn chẳng có gì

Nếu về thành phố phí đi em à

Nơi này ta mới là ta

Anh tin có chí sẽ là thành công

Thảo yên lặng, mắt lưng tròng

Rằng anh nói vậy, em không cản gì

Nhưng mà anh phải nghĩ suy

Tụi mình tay trắng lấy gì làm đây

Sự nghiệp ai chẳng muốn xây

Em chưa tính được chuyện này ra sao

Long rằng làm chứ còn sao

Học hành nghiên cứu đã bao năm rồi

Khu này sinh thái tuyệt vời

Trồng hoa là hết ý rồi, đâu hơn

Vè thành cố kiếm miếng ăn

Quanh năm suốt tháng chỉ làm công nhân

Cả ngày tù túng đôi chân

Kiến thức đã học dần dần cạn đi

Nghành mình biết kiếm nghề gì

Nông lâm trồng trọt nên đi hướng này

Một mai sẽ có đổi thay

Chúng ta là nhất xứ này mà thôi

Thảo rằng em đã khuyên rồi

Nếu mà anh thích thì thôi khỏi bàn

Bây giờ tiền vốn rất cần

Anh hãy tính thử xem lần đâu ra

Long rằng anh sẽ bán nhà

Vốn lấy từ đó để ta bắt đầu

Hai người bàn tính cùng nhau

Trời đêm cũng đã bắt đầu nặng sương

Thuỷ nhìn Long rất là thương

Cô lo nhiều lắm bước đường ngày mai

Sau đêm thao thức canh dài

Họ đi xuống phố tìm vài món ăn

Chiếc xe máy cũ tàn tàn

Men theo đường dốc xuống chân ngon đồi

Họ ghé đến một chòi

Ông chủ đám rẫy ra mời vào trong

Chủ rằng cô chú vui không

Nơi đây có khác ở trong thị thành?

Long rằng không khí trong lành

Mát mẻ và rất yên bình thảnh thơi

Chẳng hay mảnh rẫy trên đồi

Con thấy có vẻ ít người chăm nom

Chủ rằng đã bỏ nhiều năm

Không ai đủ sức để làm con ơi!

Lâu lâu có khách đi chơi

Họ lên ở tạm nghỉ ngơi mấy ngày

Cũng như mấy đứa tụi bay

Tao tính bán rẫy đó đi lâu rồi

Long nhìn về Thuỷ , anh cười

Rằng chú tính bán khoảnh đồi kìa em

Hai người vồ vập hỏi thêm

Thuỷ rằng chú bán nhiêu tiền, con mua

Chủ rằng mày chớ nói đùa

Tụi bay mua ở hay mua làm gì

Thuỷ rằng cũng chẳng có chi

Tụi con muốn có chỗ về xả hơi

Xem như là chốn vui chơi

Sau những ngày tháng ở nơi phố phường

Chủ nhìn ra phía con đường

Ông ta nghĩ đám này đương nói đùa

Khu này hoang vắng xưa giờ

Có ma mới ở , ai thèm đến đây

Lão chỉ ra phía rừng cây

Rằng thôi tao biết tụi bay nói đùa

Đất này có chó nó mua

Tao ở từ trước đến giờ một thân

Con tao còn chẳng đến thăm

Tụi bay mua để mà làm cái chi

Long rằng chú bán con đi

Con nói sự thiệt chẳng gì đùa đâu

Chỉ mong sao chú gật đầu

Con về thành phố bữa sau lên liền

Bây giờ chú nói giá tiền

Để con còn tính để xem thế nào

Chủ nghe chưa biết tính sao

Nghĩ thầm đất đó ai nào đụng vô

Tự nhiên có kẻ đòi mua

Hay là bán đại đi cho nó rồi

Chủ rằng nếu vậy tốt thôi

Hai mẫu với một cái chòi trên kia

Hai cây tao mới bán đi

Vàng bốn số chín tức thì giao ngay

Tuy nhiên đất giấy tờ tay

Sau này mọi chuyện tụi bay lo à

Thảo nhìn Long, cô suýt xoa

Hai cây vàng kiếm đâu ra lúc này

Giấy tờ thì lại giấy tay

Mai mốt lỡ mất kiếm ai bắt đền

Long rằng em đứng một bên

Chuyện này anh tính ,.....

 

Còn tiếp

Duy Sac

CÔ CÔNG NHÂN VỆ SINH

 CÔ CÔNG NHÂN VỆ SINH

Duy Sac

Đêm dài mưa úng con đường

Công nhân quét rác phơi sương một mình

Những đôi tay rất tài tình

Thu gom rác rưởi nhân sinh vào bồ


Trời khuya lắm, vắng ô tô

Đường đêm rét mướt không ô che đầu

Lang thang giữa trời mưa ngâu

Thân gầy cô quạnh dãi dầu gian nan


Sinh thời trong cảnh nghèo nàn

Học hành không có, lang thang không nhà

Việc làm biết kiếm đâu ra

Đầu quân gom rác để mà kiếm ăn


Vui bẩn thỉu quên nhọc nhằn

Nuốt tủi nhục chịu cằn nhằn chê bai

Bước chân khắp nẻo đường dài

Mồ hôi ướt đẫm mấy ai hiểu dùm


Người ta ném rác tùm lum

Những thứ phế thải thúi rùm mọi nơi

Khổ thân em dọn hết hơi

Ngày qua ngày mãi rác đời cứ tuôn


Mà sao chẳng thấy em buồn

Đôi môi xinh xắn vẫn luôn nụ cười

Nét duyên trông rất xinh tươi

Dáng mảnh khảnh với vóc người sương mai


Giọng nói ấm lại rất hài

Em bảo đời có mấy ai sướng nào

Em quét rác thì đã sao

Anh đừng vứt bậy em nào có chê


Nhìn anh dáng vẻ lề mề

Chắc là lười hết chỗ chê đây nè

Khuya thế này sao chưa về

Theo em lẽo đẽo bộ mê em à


Xin mời anh hãy tránh ra

Người ta lắm việc ai mà rảnh đâu

Quý anh tiếp chuyện vài câu

Chứ như người khác còn lâu mới ngồi


Anh mau về nhà đi thôi

Phố ngủ hết rồi mưa lại dằng dai

Nếu mến em, để số lại

Chúng ta hẹn đến ngày mai nói nhiều


Thôi bây giờ em xin kiếu

Công việc còn nhiều tạm biệt nhé anh


Sac2015

CHÀO XUÂN NHÉ

 CHÀO XUÂN NHÉ

Thơ Duy Sắc

Ô kìa chào bạn xuân

Bạn lại đến rồi à

Mời vào nhà uống trà

Cùng tôi ăn tí mứt


Nhà cửa còn bề bộn

Bạn thông cảm giùm nha

Dạo này nhiều công việc

Chưa kịp đón bạn hiền


Mời bạn dùng bánh cáy

Đặc sản làng Nguyễn đây

Quà quê hương tôi đó

Món rẻ tiền thôi mà


Hay là bạn thích hoa

Giàn phong lan nhỏ bé

Có mấy chậu địa lan

Chúng nó vừa ra hoa


Mời bạn vào trong đây

Tôi có treo câu đối

Cổ nhân xưa để lại

Bạn góp ý xem nào


À mà quên chai rượu

Loại này cũng rẻ tiền

Đế Gò Đen Long An

Đậm tình quê hương lắm


Tôi có mấy cành mai

Nếu như mà bạn thích

Bạn hãy cứ đem về

Quà người quen họ gửi


Nhà đơn sơ vậy thôi

Chỉ có vài đồng bánh

Chút thịt mỡ dưa hành

Bạn đừng chê tôi nhé


Cảm ơn xuân đã ghé

Chúc mừng bạn trẻ dai

Mong bạn sẽ đến hoài

Cho tôi mùa xuân mãi.

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...