Trang

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

ĐÊM TRĂNG BÊN NGỌ MÔN

 Đêm Trăng Bên Ngọ Môn

Duy Sac

Lầu xanh ấy ai xây lên ấy nhỉ

Ngói lưu ly màu ngọc bích lung linh

Soi bóng nước, trăng vàng buồn thế kỷ

Ánh nến nào còn leo lét giữa trời đêm


Lầu hồng đó sao buồn thiu buồn thỉu

Sen dưới hào cũng búp héo, búp rơi

Trăng lên nóc mái lầu tìm ai thế

Trống canh nào để biết được thời gian


Ngọ Môn kia sao hôm nay vắng vẻ

Trời đêm buồn, đường phố lảng vảng xe

Sương đêm lạnh se lòng người quạnh quẽ

Hai cửa quanh bế tắc cả lối vào


Ngọ Môn đó từng uy nghi lắm nhỉ

Cửa chính nam nơi Hoàng Đế xuất cung

Trải bao năm cuộc chinh chiến hãi hùng

Cửa khép lại, Ngọ Môn buồn lững thững


Huế 2003

LANG THANG

 LANG THANG 

Duy Sac

Lang thang đi khắp sài gòn

Tinh thần phờ phạc, đôi chân mỏi nhừ

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có vẹn vẹn hai mùa nắng mưa

Dạo này mưa gió mịt mù

Nước ngập nên phố giống như sông dài

Nhớ người nỗi nhớ dằng dai

Nhớ ai mà cứ nhớ hoài không nguôi

Nhớ mà không gượng nổi cười

Nhớ mà không biết nhớ ai mới kỳ

Lang thang ta cứ mãi đi

Đi lang thang mãi xong về nhà ta

Vào nhà ta đóng cửa nhà

Bởi vì hàng xóm người ta hay rình

Họ nghe ngóng chuyện linh tinh

Rồi họ bàn tán về mình linh tinh

Họ đồn ta bị thất tình

Thế là họ cứ đứng rình sớm trưa

Có hôm họ đến trước nhà

Hỏi ta sao lại ở nhà không đi

Ta rằng hỏi để làm gì

Họ nghe thấy vậy họ đi về nhà

Ta vào ta ở nhà ta

Mà họ cũng hỏi rằng ta làm gì

Sao mà lại lạ quá đi

Không biết là họ muốn gì ở ta

Lang thang ra chỗ bến phà

Ta nhặt hoa phượng để ta mang về

Ta về xong lại ra đi

Ta đi lui tới xong về nhà ta

Lang thang để nhớ người ta

Mà ta cứ nhớ người ta người nào

Người ta còn nhớ ta sao

Mà ta cứ nhớ người nào vậy ta

Ta soi nhìn bản mặt ta

Sực ra mới biết là ta nhớ mình

Nhớ mình từng có mối tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Nhớ người ta đã từng thương

Người thương ta lắm ta thương lại người

Lang thang ta cứ rong chơi

Ta nhìn mưa gió nhìn trời hoàng hôn

Ta đi như kẻ vô hồn

Nhớ người ta lúc hoàng hôn về chiều

Người ta có thật cô liêu

Hay ta là kẻ mang nhiều tâm tư

Lang thang ta giết thời giờ

Lang thang ta nhớ nàng thơ năm nào

Tình kia mình đã từng trao

Bây giờ tình ấy ai nào nhớ không

Ta lang thang cứ phiêu bồng

Ta nhìn hoa phượng ven sông đang tàn

Đời ta cứ mãi lang thang

Lang thang rồi lại lang thang về nhà

Về nhà ta ngẫm về ta

Xong ta đi ngủ thế là lại mơ

Trong mơ ta thấy nàng thơ

Nàng thơ vẫy vẫy bảo chờ đợi ta

Chắc gì nàng đã nhớ ta

Hay là chỉ có mình ta nhớ nàng

Trong mơ ta lại lang thang

Lang thang cứ thế lang thang một đời

Đời ta cứ thế rong chơi

Gió trăng cùng với sao trời tri âm

Người ta họ bảo ta hâm

Ta lang thang mãi chỉ cần tiền thôi

Có tiền ta lại ăn chơi

Ăn chơi cho chán xong rồi lang thang

Lang thang hàng quán lề đường

Lang thang những chỗ công trường ngổn ngang

Lang thang khách sạn nhà hàng

Lang thang quán nhậu lang thang vỉa hè

Lang thang qua những gánh chè

Lang thang cuộc sống đêm về tối tăm

Lang thang vì nhớ về em

Lang thang vì hứa thương em một đời.

BÀN ĐẠO ĐỨC

 BÀN ĐẠO ĐỨC

Duy Sắc

Mình đã không có đức

Bàn đạo đức làm gì

Người ta mà biết được

Họ xem thường khinh khi


Có thực mới có đạo

Chuyện vốn trước đến giờ

Đường tăng đi lấy kinh

Phải dùng vàng để đổi


Người thường sao hiểu nổi

Sự huyền bí tâm linh

Khi trong cơn bức bí

Họ lại than ông trời


Vậy ông trời là ai

Trời phải chăng thánh thần

Mà ai cũng đều cần

Ngày đêm ngồi cầu khẩn


Trong đời sống tinh thần

Niềm tin là vô giá

Tin thì gì cũng có

Tiền bạc có đáng chi


Những thánh điện nguy nga

Những nhà thờ vĩ đại

Những chùa tháp huy hoàng

Đều xây bằng tiền của


Vì sao người góp tiền

Vì người tin tín ngưỡng

Tín ngưỡng là cuộc sống

Có sống mới có tiền


Vì ai cũng sợ chết

Khi bác sỹ bó tay

Chỉ biết cầu thần thánh

Trời kêu ai nấy dạ


Nên chẳng có ai hay

Hôm nay mình gặp may

Mặt mày cười hớn hở

Khinh người khác thua mình


Cười người cơn khốn khó

Đến khi mình đau khổ

Mình biết cầu đến ai

Hay lại ngửa xin trời


Than đời con xấu số

ĐÊM NHÌN TRỜI

 ĐÊM NHÌN TRỜI

Duy Sac

Đêm ta nhìn trời sao

Rồi trong lòng tự hỏi

Ta đến đây từ đâu

Rồi sẽ về chốn nào


Tổ tiên hơn mười đời

Đều ở trong gia phả

Nhưng trước cái gia phả

Ai sinh ra ông bà


Người đầu tiên là ai

Ai đã sinh ra họ

Phải chăng là Thượng Đế

Đã tạo ra muôn loài


Chắc có Thượng Đế không

Câu hỏi này khó quá

Bởi chưa ai nhìn thấy

Mặt Thượng Đế thế nào


Đêm nay ta nhìn sao

Màn trời đêm sâu thẳm

Ngàn vạn năm về trước

Có giống trời này không


Đi đâu và về đâu

Rất nhiều người đã hỏi

Đủ thứ lời lý giải

Chẳng biết đâu mà lần


Kệ thôi biết làm sao

Chẳng biết sẽ thế nào

Tới đâu hay tới đó

Mặc đi đáu đến đâu


Đêm mai ta nhìn sao

Có chắc trời vẫn vậy

Nên ta đi ngủ sớm

Thả hồn vào trong mơ

ĐÊM MẤT NGỦ

 ĐÊM MẤT NGỦ

Duy Sac

Nửa đêm trong phòng trống

Tiếng dế kêu inh tai

Nóc nhà tôn nước dột

Nước toong toong nhức đầu


Dạo này trời nóng quá

Quạt máy đã hỏng rồi

Tiền điện còn chưa đóng

Đành dùng quạt nan thôi


Biết bao giờ hết khổ

Qua cơn khốn khó này

Khi đồng lương ít ỏi

Tương lai thế nào đây


Không đêm nào ngủ được

Chỉ biết nhìn nóc nhà

Trong đầu luôn tưởng tượng

Có người nào nhớ ta


Đúng là kinh hoàng quá

Hay bế tắc thật rồi

Cuộc sống mà như vậy

Chẳng lẽ thế này sao


Muốn ngủ mà khó quá

Nhiều suy nghĩ ùa về

Mà nghĩ không ra cách

Nên nghĩ hoài lung tung


Ôi cuộc sống bần cùng

Đời thật là tù túng

Đành một mình bật khóc

Nước mắt xả nỗi đau

NGHI KỴ

 NGHI KỴ

Duy Sac

Tâm hay suy diễn đa nghi

Nó là cội rễ thị phi vướng vào

Nghi ngờ sẽ chẳng tin nhau

Cho nên mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh


Đa tình rồi khổ vì tình

Yếu lòng dễ bị niềm tin trao lầm

Siêng năng chăm chỉ làm ăn

Ít lời ít tiếng thì lòng mới an


Nói nhiều dễ bị hiểu lầm

Lỡ lời ảnh hưởng đến tâm của người

Bông đùa cứ tưởng chuyện chơi

Người nghe tưởng thật nghĩ lời chê bai


Họa từ cái miệng hàng ngày

Lời ăn tiếng nói phải ngay thẳng lòng

Đục thì đừng nói là trong

Lời gian tiếng dối lòng vòng chớ nên


Họa luôn tìm đến âm thầm

Nó là hậu quả từ tâm của mình

Phúc đôi khi lướt qua nhanh

Nếu tâm ta loạn Phúc đành lìa xa


Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Mình khôn chắc chắn người ta chẳng khờ

Người ta thương giúp đỡ ta

Phải luôn ghi nhớ để mà đền ơn


Họa không giáng xuống chỗ lầm

Phúc không ban phát nơi không có gì

Cho đi là bớt họa đi

Tham vào nhiều quá họa về thường xuyên


Tâm không có thật là hiền

Tránh lời đạo đức luyên thuyên lòe người

Kẻo mà khẩu nghiệp tận nơi

Vì lời dối trá mị người tin ta


Gét nhau thì cứ tránh xa

Đừng nên nói xấu chẳng là hay đâu

Thương nhau tình nghĩa hàng đầu

Thủy chung một dạ bên nhau trọn đời


Không tin thì chớ gần người

Nghi ngờ rồi lại nghĩ sai hiểu lầm

Vui, buồn đều ở tại tâm

Chẳng ai vô cớ mà làm mình đau


Người ngèo ganh tỵ người giàu

Nên giàu họ gét chẳng bao giờ nhìn

Người giàu nhìn kẻ nghèo khinh

Đến khi lỡ vận thì mình bơ vơ.

TÙM LUM TÀ LA

 TÙM LUM TÀ LA

Duy Sac

Chim lạc

Chim lạc là một loại cò

Nó chuyên sống ở bãi bờ ven sông

Người Nam ta sống canh nông

Nhìn con chim ấy đầy đồng lượn bay


Chim Lạc nó sống thành bầy

Mỗi năm mùa rét chim bay trở về

Chúng xây tổ ở lùm tre

Trú đông, tránh rét để mà sinh sôi


Chim quen dần với con người

Nên người ta thích vẽ vời về chim

Ca dao, tục ngữ lưu truyền

Thân cò lặn lội nuôi con một đời


Con cò, con hạc cùng nòi

Cổ cao, chân mảnh, sống nơi bùn lầy

Đông về chúng tíu tít bay

Đội hình tia chớp tìm nơi sinh tồn


Cò là bạn của nông dân

Một loài có lợi nên dân quý cò

Rồi người thợ khéo tài hoa

Lấy cò để họa với hoa rất nhiều


Người xưa tài chẳng bao nhiêu

Cho nên chỉ biết bấy nhiêu tạo hình

Ngày nay phỏng đoán linh tinh

Nào là Tổ vật, Tô tem hoang đường


Chim cò đầy khắp ruộng nương

Người xưa chỉ thấy bình thường mà thôi

Nhưng khi cổ vật thành rồi

Các nhà nghiên cứu lôi thôi luận bàn


Rằng là vật tổ người nam

Ở trong đời sống tinh thần dân ta

Tùm lum bàn tán tà la

Sau cùng nó cũng chỉ là con chim

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...